HỒ CHÍ MINH KENDO GROUP

Never Give Up
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalliPortalli  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 47 Samurai-1 câu chuyện cảm động

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kuroryu
Người giúp đỡ
Người giúp đỡ
avatar

Tổng số bài gửi : 267
Age : 30
Registration date : 03/03/2007

Bài gửiTiêu đề: 47 Samurai-1 câu chuyện cảm động   Sat Mar 10, 2007 10:18 pm

47 Võ Sĩ

Câu chuyện cảm động về lòng trung thành dưới đây là một câu chuyện có thực trong xã hội Nhật Bản dưới thời Edo và dần dần nó trở thành một
câu chuyện anh hùng trong nhân dân Nhật Bản,được các nhà biên kịch viết lại dưới dạng Kabuki và các tiểu thuyết gia đưa vào trong tập sách "Chushin Gura" (kho tàng các truyện trung nghĩa).Chuyện này đã được đạo diễn thiên tài Akira Kurosawa dựng thành phim và bộ phim này đã được trình chiếu một lần ở VN.

Câu chuyện này xảy ra vào đầu thế kỉ 18,khi mà Tướng Quân (shogun)dòng họ Tokugawa nắm mọi quyền hành ,đóng tại thành phố Edo.Còn Thiên Hoàng (Tenno) vẫn còn ở Kyoto nhưng hầu như lại không có quyền
hành gì.Theo lêthị cứ đầu năm,Tướng Quân cử một sứ giả đến kình đô Kyoto trình diện và chúc mừng Thiên Hoàng.Thiên Hoàng cũng cử một đoàn đại biểu gồm vài vị quan to đến Edo đáp lễ và cảm ơn Tướng Quân.Việc tiếp đón đoàn đại biểu từ kinh đô được tổ chức thành một lễ lớn.Chính quyền Bakufu(mạc phủ Edo) phải chọn hai trong số quan chức quyền quý của mình hành lễ tiếp khách quý..

Năm 1701,Shogun Tokugawa giao trọng trách này cho hai Daimyo(lãnh chúa) đứng đầu là Asano Takumi No Kami,chúa lâu đài Akou vùng Arima và Date Sakyou No Suke chúa lâu đài Yoshida vùng Iyo.
Hai vị này rất hãnh diện nhưng xin từ chối vì lo lắng mình chưa thuộc hết
các nghi lễ của triều đình.Nhưng Shogun ra lệnh cho họ phải nhận nhiệm vụ và cử một quan thị vệ cao tuổi tên là Akira dạy họ những nghi lễ cần thiết.

Kira ăn ở rất khéo léo,luồn luỵ cấp trên nên được cấp trên yêu mến và từ đó sinh lomhg kiêu ngạo,tự cao.Bên cạnh lão còn có tên tuỳ tùng Banmai cũng học đòi tính nết của chủ.

Ngay trong buổi giảng kinh lễ đầu tiên,thầy trò Kira đã tỏ thái độ hách dịch,khinh thường,chế giễu Asano và Date.
Date trong lòng lấy làm căm giận,về nhà kể lại sự việc và hỏi ý kiến quân sư của mình là Honzou.Ông ta nói rằng nếu Kira còn tỏ thái độ xấc xược như thế nữa thì sẽ giết ngay.Honzou giả vờ tán thành rồi khôn khéo tìm cách giải quyết mâu thuẫn cho chủ mình.
Honzou cho người mua sắm nhiều lễ vật rất quý mang đến nhà Kira,nói là mình thay mặt cho chủ Date đến cảm tạ những điều dạy bảo của quan thị vệ .Kira vui vẻ nhận lễ vật gồm 30 cây lụa và 50 nén vàng,tên tuỳ tùng Banmai cũng đuợc biếu một số bạc.

Vô phúc cho Asano không có được quân sư khôn khéo;món lễ vật mang
đến cho Kira cjỉ là một chiếc hộp sơn mài của nhà nghệ sĩ nổi tiếng Korin.Kira nhận lễ vật,mỉm cười khinh bỉ.
Hôm sau,Date đến trước tiên.Thầy trò Kira đón tiếp niềm nở và tỏ lời xin lỗi về thái độ bất lịch sự của mình vừa qua đồi với vị chúa đất vùng Iyo.Một lát sau Asano mới tới,bị Kira ra giọng bề trên,khiển trách nặng lời ,kết tội là vô lễ với cấp trên.Asano tái mặt,nhưng vẫn kiềm chế được cơn giận của mình.
Trong khi giảng lễ,Kira tỏ ra thiên vị ra mặt.Đối với Date,lão ta giảng rất
kỹ.Còn đối với Asano thì lão chỉ nói qua loa;không giảng những điều quan trọng trong nghi lễ để Asano phạm sai lầm và mất tín nhiệm.

Ngày tiếp đón sứ giả của Thiên Hoàng đã đến.Trong phòng khách,Kira đến gần Asano,nói nhiều điều khinh miệt.Kira ví Asano lâu nay sống trong cái lâu đài heo hút của mình như con cá chép nằm đáy giếng,tưởng
thế giới này không đâu đẹp bằng đáy giếng.Nhưng hôm nay con cá chép đó được người ta vớt hú hoạ vào chiếc gàu ném vào đám ruộng,rồi lấy làm vui sướng được ở trong một con sông rộng.Con cá ấy không biết mình phải đi đâu bỗng va phải chân cầu rồi chết.Asano là con cá chép loại đó...Kira còn sai Asno buộc lại dây giày cho mình....

Lần này thì Asano không kìm chế đuợc nữa.Ông ta rút kiếm chém vào đầu kẻ lăng nhục mình.Nhưng lưỡi kiếm chạm vào vành mão của Kira nên chỉ làm hắn bị thương nhẹ.Ông ta chém một nhát nữa vào vai thì Kira đã chồm dậy,chạy thoát.Asano đuổi theo nhưng cuối cùng bị giữ lại và đưa đến một nơi,chờ định đoạt số phận.
Vài ngày sau,Shogun cử một phái viên đến thi hành lệnh xử phạt Asano.Gọi là đặc ân,Asano không bị treo cổ mà buộc phải tự mổ bụng(Seppuku hay là Harakiri) theo danh dự võ sĩ,xứ sở do Asano cai quản bị tịch thu,đội võ sĩ dưới trướng Asano phải giải tán.

Viên quan đặc phái của hogun cho phép Asano để lại di chúc>Asano cho hai người hầu cận của mình là Kataoka và Sempei đến dặn dò trước khi chết.Asano yêu cầu họ mang con dao tự sát của mình về báo cho người đứng đầu đám vó sĩ lâu đài Akou là Oishi Kura No Suke biết cái tin chủ soái của họ đã chết.
Sau khi đưa tang chôn cất Asano ở nghãi địa Sengakuji xong,Sempei chạy một trăm hai mươi dặm đường ,suốt bốn ngày rưỡi từ Edo đến thành Akou để báo tin dữ.Trên đường chạy qua làng quê ,gặp đám tang mẹ mình và bao nhiêu người thân thuộc,anh ta chỉ kịp nghiêng mình chào linh cữu mẹ rồi tiếp tục ngay cuộc hành trình không để chậm trễ một phút.

Oishi nhận được tin chủ soái bị tử hình vì lão Kira,bèn cho triệu tập ba trăm võ sĩ lại làm lễ truy điệu rồi bàn tính việc báo thù cho chủ.
Oishi nói:"Kira vốn là một gã hèn nhát,chắc chắn là hắn sẽ đề phòng cẩn mật.Chúng ta không thể dùng sức mạnh mà phải tìm cách tóm hắn.."

Oishi ra lệnh giải tán đám võ sĩ và chỉ giữ lại 50 người để nhận mệnh lệnh trước khi mỗi người đi một ngả.Oishi cho điều tra gấp tình hình Kira ở Edo,được biết lão ta rất nhát gan sợ bị trả thù nên cho tăng cường việc bảo vệ lâu đài.Một đội hộ vệ được tổ chức dưới sự chỉ huy của bố vợ hắn.Không ai được phép vào chỗ Kira ở,nếu không phải sinh sống trong vùng hắn cai quản.Mọi người ra vào đều phải dược khám xét.

Oishi quyết định phải chờ dịp hành động và tìm cách làm tiêu tan sự ngờ vực của Kira.Oishi tập hợp những võ sĩ có tâm huyết nhất được 48 người.Ai nấy quyết tâm trả thù cho chủ soái và cùng nhau vỗ lên kiếm thề hy sinh vì chủ và giữ bí mật hành động đến phút cuối cùng.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yume.vn/kuroryu
kuroryu
Người giúp đỡ
Người giúp đỡ
avatar

Tổng số bài gửi : 267
Age : 30
Registration date : 03/03/2007

Bài gửiTiêu đề: Re: 47 Samurai-1 câu chuyện cảm động   Sat Mar 10, 2007 10:19 pm

Nhiều người phải tạm từ bỏ vị trí võ sĩ của mình để làm nghệ nhân,lái buôn,thợ mộc hành nghề ở Edo.Họ chờ dịp tìm cách trà trộn vào lâu đài của Kira để điều tra địa hình,địa vật bên trong.Có người tìm cách lấy con gái của người thợ kiến trúc được giao nhiệm vụ sửa sang lại lâu đài của chúa đất Kira.Nhờ vậy đám võ sĩ Oishi nắm được sơ đồ ghi tỉ mỉ tình hình chỗ ở của hắn.
Một số võ sĩ khác đi khắp nước Nhật nhưng vẫn tìm cách liên lạc với người cầm đầu của mình.Oishi từ lâu được bọn thám tử của Kira theo dõi.
Khi gặp ai muốn hỏi về mối thù của chũ cũ,anh ta đều trả lời:
"Tôi không thích chuyện võ nghệ nữa.Tôi đã bán cung kiếm rồi.Từ nay,tôi chỉ thích sống cuộc đời buôn bán yên ổn.Tôi sẽ mua một cái nhà ở Yamashino gần Kyoto.Tôi có ít tiền,sẽ cho vay nợ lãi để nuôi sống.Những ngày còn lại trong đời,tôi sẽ đi thưởng thức những cảnh đẹp thiên nhiên...."

Và Oishi đã làm như mình nói.Anh ta lao vào các thú vui ruợu chè,trai gái...Có hôm say rượu nằm queo ở góc đường phố.Đến nỗi một võ sĩ xứ Satsuma(ngày nay là Kagoshima) đi qua đã phải tức giận và nói rằng:"Mày phải nghĩ đến việc báo thù cho chủ soái của mày chứ!Đồ hèn,mày không xứng đáng với cái danh võ sĩ!"
Vợ Oishi thấy chồng ham mê đĩ điếm ,cũng khuyên răn.Nhưng anh ta nổi cơn giận dữ,đuổi vợ và hai con đi.Hôm sau,bà vợ lại trở về,dẫn đứa con lớn giao cho anh nuôi.
Cuộc sống sa đoạ của Oishi đã được bọn thám tử của Kira báo cáo về cho hắn.Lão cử tên tuỳ tùng Banmai đến Kyoto.Tên này cho một võ sĩ đến gặp Oishi để thăm dò.Oishi nói:
"Tôi đã nghĩ kỹ rồi.Chúng tôi nhất định sẽ thất bại và chúng tôi sẽ bị giết
còn nếu không thì Tướng Quân cũng sẽ xử phạt chúng tôi.Đằng nào cũng chết,nhưng tôi lại yêu đời,yêu rượu hơn>"

Lão Kira tỏ ra hí hửng khi nhận được tin báo đám chư hầu của Asano đã từ bỏ ý định báo thù.Hắn yên chí đặt lại mối quan hệ bình thường với bên ngoài,giảm bớt một nữa số quanq canh gác.

Oishi ra lệnh tập trung đồng đội của mình đến Edo hết sức bí mật.Nhưng
lúc này chỉ còn có 47 người,một người vắng mặt.Đó là Sempei.
Nguyên lúc Sempei xin phép bố lên đường đến Edo thì bố anh ta ngăn cấm,bảo rằng:"Mày không được lấy cớ đi tìm công ăn việc làm để tham gia việc trả thù cho chủ soái.Việc này chẳng lợi lộc gì mà làm hại gia đình.Tốt hơn hết là mày lấy vợ ở nhà làm ăn cho thảnh thơi."Đành phải vâng lời bố,Sempei rất lấy làm buồn.Chờ đúng ngày giỗ chủ soái Asano,anh rạch bụng tự tử.
Người con trai của Oishi là Matsu No Jou vừa mới cưới vợ hôm qua,hôm nay cũng lên đường theo cha chiến đấu.
Nhiều võ sĩ trước đây đã phải tạm giải nghệ nay trở lại cầm kiếm.Anh chủ hiệu buôn ở Osaka tên là Rihei Amano,đã lén gia đình cung cấp cho đám võ sĩ các laọi vũ khí và trung thành giữ bí mật hoạt động của họ.
Để tỏ lòng tôn kính anh,các dũng sĩ quy định với nhau lâý tên anh làm mật hiêu tập hợp.Khi người này gọi:Ama thì người khác đáp :Noya!

Oishi biết lão Kira thích uống trà.Hàng ngày lão mời năm người bạn nữa đến ngồi ở phòng trà trong lâu đài.Một người trong đám võ sĩ Oishi làm bạn với người giữ lễ nghi pha trà của Kira,báo tin tối 20 tháng giêng tới,Kira sẽ mở tiệc trà chiêu đãi một số bạn bè.Như vậy tối hôm đó hắn nhất định sẽ có mặt ở nhà.
Oishi vạch kế hoạch chiến đấu,mọi người sẵn sàng hành động và được lệnh không được sát hai đàn bà,trẻ con và những người vô tội..

Thế là ngày giờ đã định,các dũng sĩ tiến vào lâu đài như vũ bão.Bọn hộ vệ Kira lập tức xông ra chống cự.Sau một hồi kịch chiến ,có 16 tên chết và23 tên bị thương.Bỗng một đám cháy dữ dội xảy ra.Oishi dặn đồng đội trước khi rút luôi phải dập tắt đám cháy không để lan ra các nhà dân chung quanh.
Nhưng cuộc chiến đấu đã kết thúc mà vẫn không tìm thấy KIra đâu.Một người nghĩ ra cách đến giường ngủ Kira sờ thử chăn thấy còn hơi ấm nên đoán là hắn vừa chạy trốn đâu đây.
Nhìn thấy một bức tranh lụa treo cuối phòng,Jutaro đưa kiếm đâm toạc bức tranh,thì ra phía sau là khoảng trống.Bức tranh là vật nguỵ trang che giấu một lối đi
anh ta lao vào phía sau,đó là con đường dẫn đến một cái sân.Jutaro thấy một người mặc áo ngủ nấp sau đống củi.Anh tóm ngay cổ hắn,lôi ra ngoài hỏi"Tên mày là gì?" hắn run lẩy bẩy không nói.Dưới ánh đèn,lộ ra khuôn mặt một lão già khoảng
60 tuổi.
Lập tức Jutaro thổi lên hồi còi vang dậy.Như đã hẹn ước nhau từ trước .Oishi chỉ huy bộ phận sục sạo bắt Kira sẽ báo hiệu bằng tiếng còi khi tóm cổ được hắn.Vì vậy,liền sau đó các võ sĩ lao tới.Oishi hỏi:
"Đúng là Akira rồi.Trên trán hắn còn vết sẹo vì thanh kiếm của Asano chém hụt
năm trước.Không còn nghi ngờ gì nữa!"
Oishi quỳ trước mặt hắn và nói với một giọng nghiêm trang:
"Ta nghiêng mình trước tuổi tác và chức vụ của ngươi.Nhưng ngươi đã hiểu vì sao chúng ta đến đây.Chúng ta vinh dự được là chư hầu của chủ soái Asano tôn kính,đến trả thù cho chủ ta.Bây giờ chúng ta yêu cầu nguơi hãy tự nhận lấy hình phạt Harakiri như chủ soái chúng ta đã chịu"
Lão già nhìn quanh quẩn rồi vung lên định chạy thoát nhưng Oishi đã kịp đâm vào cổ họng của hắn bằng con dao mà Asano trước đây dùng để tự rạch bụng mình.Jutaro rút kiếm ra chặt đầu lão già.

Sáng hôm sau,47 võ sĩ đi thành một đoàn ,dẫn đầu là Oishi tay cầm con dao của Asano tay xách thủ cấp của Kira.Họ kéo qua phố Edo,đến nghĩa địa Sengakuji,nơi đã an táng chủ soái của họ.Nhân dân địa phương đứng hai bên đường khi biết rõ lý do chiến đấu của đoàn dũng sĩ,đều vỗ tay hoan nghênh.Hoàng tử Sendai mời họ dừng chân lại để giải khát.Tu viện trưởng đền Sengakuji đưa họ đến tận mộ Asano.

Oishi xuống giếng đền,rửa sạch thủ cấp Kira trước khi làm lễ tế chủ soái.(Theo tục lệ,kẻ dưới phải tinh khiết khi đứng trước cấp trên;Kira bây giờ là cấp dưới của Asano)
Oishi đốt hương,khấn vái trước mộ Asano.Đoạn anh ta yêu cầu tu viện trưởng,sau khi họ chết,hãy vui lòng chôn giúp tất cả bọn họ bên cạnh mộ chủ soái.Bởi vì họ biết trước,sau việc này Shogun sẽ hạ lệnh xử phạt họ.

Nhưng ở nghãi địa này ,cạnh mộ Asano và 47 ngôi mộ nhỏ,về sau còn có thêm ngôi mộ thứ 48.Đó là mộ của võ sĩ xứ Satsuma,người đã hiểu lầm và có lần sỉ nhục Oishi một cách oan uổng.Ân hận với cử chỉ của mình,võ sĩ này đến ngồi bên mộ Oishi tự rạch bụng mình.

Câu chuyện 47 võ sĩ đã trở thành câu chuyện lịch sử anh hùng trong nhân dân Nhật Bản.Nội dung câu chuyện được lấy làm đề tài cho nhiều vở bi kịch và tiểu thuyết.Nghĩa địa đền Sengakuji ngày nay vẫn còn được nhân dân đến thăm viếng với những di tích:giếng rửa đầu Kira,mộ Asano và 48 tấm bia đá.
chết mày chưa!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yume.vn/kuroryu
 
47 Samurai-1 câu chuyện cảm động
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HỒ CHÍ MINH KENDO GROUP :: Khẩu Đạo Quán :: Truyện Đọc - Story.-
Chuyển đến