HỒ CHÍ MINH KENDO GROUP

Never Give Up
 
Trang ChínhTrang Chính  PortalliPortalli  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  

Share | 
 

 Thần Jizo-Địa Tạng Bồ Tát Nhật Bản

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
kuroryu
Người giúp đỡ
Người giúp đỡ
avatar

Tổng số bài gửi : 267
Age : 30
Registration date : 03/03/2007

Bài gửiTiêu đề: Thần Jizo-Địa Tạng Bồ Tát Nhật Bản   Wed Dec 10, 2008 1:39 pm

Thần Jizo - Địa Tạng Bồ Tát Nhật Bản.

Trong các thuyết Phật Giáo ở các nước :Trung Quốc,Việt Nam,Triều Tiên
.. v.v thì Địa Tạng Bồ Tát là một vị Phật cứu rỗi những linh hồn bị đọa
đày ở địa ngục,dẫn dắt họ trở về với chính đạo, và chẳng may nếu một
người nào đó gây nên những ác nghiệp xấu xa phải rơi vào chốn địa ngục,
nếu biết ăn năn sám hối kêu cầu đến Ngài, Ngài cũng sẽ sẵn sàng lăn xả
vào chốn địa ngục để đưa họ ra khỏi chỗ tối tăm.
Và khi Phật Giáo được du nhập vào Nhật,và người Nhật xây dựng một Địa Tạng Bồ Tát-Jizo rất đặc trưng chỉ có ở đảo quốc Nhật Bản.
Bồ Tát Địa Tạng-Jizo
Người Bảo Vệ Trẻ Con.

Theo niềm tin tưởng rất lâu đời của Phật tử Nhật Bản kể từ thời Trung
cổ thì Bồ Tát Địa Tạng rất thương yêu trẻ con và vì thế Ngài là vị Bồ
Tát có một sứ mệnh rất đặc biệt là bảo vệ trẻ con. Chính vì vậy mà đa
phần những hình tượng Bồ Tát Địa Tạng tại Nhật Bản đều mang một khuôn
mặt trẻ thơ rất đáng yêu.
Theo sự tin tưởng của người Phật tử Nhật Bản, lứa tuổi trẻ con vì trí
óc còn non nớt chưa phát triển nên không thể phân biệt được phải trái
cũng như không thể thấu hiểu được những giáo lý của đạo Phật. Dĩ nhiên
vì không thông hiểu giáo lý, chúng không thể tu tập để đạt đến giác ngộ
-như đoạn kinh Phật đã giải thích ở trên- vì thế nên tuy ngây thơ vô
tội, sau khi từ giả cõi đời chúng không thể sanh vào cảnh giới Phật, kể
cả cảnh giới Tịnh Độ. Ngược lại chúng bị rơi vào cõi u minh mờ mịt.
Huyền thoại Á Đông thường đề cập đến một giòng sông mà người chết trong
giai đoạn thân trung ấm cần phải vượt qua, đó là sông Nại hà-dòng sông
máu.
Có ba cách để qua sông- Người nhiều công đức thì thong dong đi qua cầu.
-Kẻ ít công đức hơn thì được phép lội qua ở chỗ cạn.
Kẻ không có chút công đức nào lại mang nhiều tội ác thì phải lội qua
con sông với dòng cuồng lưu chảy xiết đầy sóng to gió lớn. Đa số đều
bị chết đuối. Những người vượt thoát qua được giòng sông Nại hà đều lần
lượt tùy theo tội ác nặng nhẹ sẽ được Thập Điện Diêm vương phân xử, kết
án và tống vào các cửa ngục (cho mày chít).

-Theo truyền thuyết của Nhật Bản, những trẻ con yểu tử sau khi chết đều
tụ tập ở bên bờ sông này. Do lòng thương nhớ khôn nguôi đến những người
thân yêu, tại đây chúng nhặt những hòn đá cuội sắp xếp thành những ngôi
nhà để tưởng nhớ đến cha mẹ, anh chị em. Khi hoàn tất xong một cái,
chúng bảo rằng: “Cái nhà này là của mẹ, người bảo bọc tôi. Cái nhà này
là của cha, người nắm tay tôi dẫn dắt tôi trên đường đời. Cái này là
của anh, chị, em tôi...”
Một số huyền thoại cho rằng chính trong lúc này Bồ Tát Địa Tạng đã hiện
ra để chơi với chúng, khuyến khích, tiếp tay xây dựng những ngôi nhà
trẻ con này hầu giúp chúng tích lũy công đức để nhờ đó có thể vượt qua
giòng sông Nại hà, trong khi chờ đợi chúng lớn khôn với đầy đủ trí phán
đoán để có thể đi đầu thai sang kiếp khác.
-Tuy nhiên trong số những truyền thuyết này,
cũng có chuyện đã kể lại một cách thương tâm và ghê rợn hơn. Truyện mô
tả là không khí bên bờ sông Nại hà rất là đìu hiu và thê lương, trẻ con
thì không ngớt khóc than vì không còn cha mẹ để nương tựa, bám víu.
Trong lúc này một mụ phù thuỷ độc ác tên là Datsuba với một con mắt
cháy đỏ hung dữ hiện ra, lột hết áo quần của tất cả bọn chúng treo lên
cành cây. Mụ không ngớt nguyền rủa chúng là do chết yểu nên chúng đã
không hoàn tất bổn phận của người con là phải săn sóc, giúp đỡ cha mẹ
lúc cha mẹ già yếu. Để bù lại, mỗi ngày mụ bắt chúng phải ở trần truồng
xây những căn nhà bằng đá cuội như là một sự trừng phạt. Nhưng rồi cứ
mỗi buổi chiều tối, khi những căn nhà đã sắp hoàn thành xong thì một
bầy quỉ hung ác khác, đầu sừng răng nanh hiện ra, dùng gậy sắt đập phá
hết tất cả những công trình xây dựng của bọn trẻ, miệng không ngừng la
lối nạt nộ: “Khốn nạn cho tụi bây chết trước cha mẹ! Tụi bây đâu đã
biết cầu nguyện là gì!!”
Chính lúc này thì Bồ Tát Địa Tạng
hiện ra và bọn trẻ trong lúc đang kinh hoàng vội vàng chạy đến chui vào
tăng bào của Ngài để tìm chỗ ẩn trốn. Những đứa nhỏ hơn vì chạy không
kịp đến trễ thì vội đeo vào cánh tay hay thiền trượng của Ngài. Bồ Tát
Địa Tạng liền an ủi vỗ về chúng: “Không có gì các con phải sợ hãi cả.
Từ đây ta là Mẹ là Cha của các con.” Bọn quỉ sứ đã xúm lại đòi Bồ Tát
Địa Tạng phải trao đám trẻ con lại cho chúng, nhưng Ngài đã dùng uy lực
của mình phóng ra những vầng hào quang rực rỡ khiến bọn chúng đều khiếp
sợ bỏ đi. Huyền thoại này của người Nhật đã mô tả lại những nỗi khổ đau
mà ngay cả một đứa trẻ nhỏ bé ngây thơ vô tội cũng phải gánh chịu ở thế
giới bên kia và chỉ có Bồ Tát Địa Tạng là người duy nhất đã cứu vớt
những linh hồn bé nhỏ đó.
Chính vì tin tưởng vào dòng
sông Nại hà này cũng như vào Bồ Tát Địa Tạng mà người Nhật Bản trong
hàng thế kỷ qua đã xây dựng lên rất nhiều đền đài, lăng tẩm để thờ
phượng Ngài dọc theo các bờ sông hay các ghềnh đá bên cạnh bờ biển, mà
một địa điểm nổi tiếng là “Sai (Nại hà) no kawara of Numa no Uchi” được
xây dựng từ thời Edo (Uế Thổ). Tại đây những người cha mẹ đau khổ vì
mất con đã đến sắp xếp những mộ tháp bằng đá cuội, hoặc đặt vào đó
những viên đá nhằm tưởng niệm những đứa con đã qua đời trước bức tượng
của Bồ Tát Địa Tạng. Có nơi người ta sắp xếp hàng trăm bức tượng nhỏ
khuôn mặt của Bồ Tát Địa Tạng cùng với đồ chơi trẻ con xen kẻ bên cạnh
những hòn đá tưởng niệm. Lâu ngày, những mộ tháp càng lớn dần lên do
những người tin tưởng đến viếng thăm bỏ thêm vào những viên đá, không
phải chỉ để tưởng nhớ đến những đứa con thân yêu của mình mà cho cả
những linh hồn của những trẻ thơ bất hạnh đã đi qua cõi đời này kể cả
những trẻ đã chết ngay từ lúc chưa sinh.
Một câu chuyện nổi tiếng khác kể lại nỗi bất hạnh của một đứa trẻ được Phật Jizo cứu:
Truyện kể rằng tại một ngôi làng nhỏ tên là Anwa có một người phụ nữ
rất hiền lương mộ đạo, hết lòng sùng kính Bồ Tát Địa Tạng. Vì nhà nghèo
cho nên bà luôn luôn ao ước và vẫn thường cầu nguyện làm sao có được
một pho tượng Bồ Tát Địa Tạng để thờ phượng ở trong nhà. Một ngày nọ,
trong khi đang giặt dủ ở giòng sông trước mặt nhà, bà nhặt được một pho
tượng Địa Tạng bằng gỗ trôi tấp vào chỗ mình đang đứng. Xiết đổi vui
mừng, bà vội vàng mang pho tượng về nhà và từ đó ngày hai buổi sớm tối
công phu thờ lạy Ngài rất nghiêm chỉnh. Vì chưa có con thế nên mỗi lần
cúng lạy bà cũng không quên khấn vái cùng với Bồ Tát Địa Tạng giúp cho
bà có một đứa con trai. Không bao lâu quả nhiên bà thọ thai và sanh
được một đứa con trai. Nhưng bất hạnh thay, khi đứa bé tròn bốn tuổi
thì người mẹ lâm bạo bệnh và qua đời. Chẳng bao lâu sau đó thì người
cha tục huyền với một người đàn bà khác. Bà này là một người rất hung
dữ và độc ác và đứa con chồng thường xuyên là nạn nhân cho những cơn
thịnh nộ của bà kế mẫu hung ác này.
Đứa bé ngay từ hồi nhỏ do đã chịu ảnh hưởng của mẹ trong việc thờ cúng
Bồ Tát Địa Tạng, cho nên khi mẹ mất đi cũng không hề quên và xao lảng
nghi lễ này, tuy nhiên do sợ bà mẹ ghẻ đánh chữi, nó đã phải làm trong
âm thầm lén lút. Một hôm trong khi người cha có việc phải rời khỏi nhà
đi ra tỉnh, nhân lúc bà mẹ ghẻ đang ngủ trưa, đứa bé vào bếp kiếm được
một ít cơm nguội vội vàng đem dâng cúng lên bàn thờ của Bồ Tát Địa Tạng
và mẹ mình. Quỳ trước bàn thờ, lòng nhớ thương mẹ không nguôi đã làm
đứa bé bật khóc lên nức nở. Tiếng khóc của đứa trẻ làm bà mẹ ghẻ tỉnh
giấc và khi trông thấy đứa trẻ đang cúng lạy mẹ nó, bà liền nổi cơn
thịnh nộ và trong khi điên tiết lên vì giận dữ, bà đã túm lấy nó quẳng
vào nồi cháo heo đang sôi sùng sục trên bếp lửa.
Trong lúc này người cha đang đi đường bỗng dưng cảm thấy lòng dạ bồn
chồn nóng lên như lửa đốt khiến ông không thể cất bước được nữa và như
có điều gì thúc dục buộc ông phải quay trở về nhà. Đến đầu làng, ông
bỗng gặp một nhà sư cõng một đứa bé ở sau lưng đang than khóc thảm
thiết, tiếng khóc nghe rất quen thuộc. Không nghi ngờ gì nữa, đó là
tiếng khóc của chính con ông! Tuy vậy người cha vì chưa thấy mặt nên
còn bán tín bán nghi hỏi nhà sư:
_Thầy ơi, đứa trẻ nào đang khóc vậy?
Nhà sư trả lời: “Ta đã đổi mạng ta cho đứa trẻ này khi người mẹ ghẻ của
nó đang tìm cách giết nó. Ngươi hãy tìm kẻ nào đáng tin cậy để nuôi
dưỡng và giáo dục đứa bé này.”
Nói xong nhà sư trao đứa bé vào tay của người cha đang kinh hoàng run rẩy. Mang ơn nhà sư,
Người cha vội hỏi “Thưa Thầy, Thầy đang trú trì ở chùa nào?”
Nhà sư trả lời “Ta ở gần đền thờ vua Thập Điện”, xong biến mất. Sau khi
đem con gởi nhờ ở nhà ông bà nội, người cha quay trở về nhà và thấy bà
vợ đang ra sức đun củi vào bếp, trên đó là một nồi nước đậy nắp đang
sôi. Thấy chồng xuất hiện bất ngờ, bà ta có vẻ bối rối và tìm cách dập
tắt ngọn lửa.
-Anh ta liền hỏi vợ: “Thằng con tôi đâu rồi sao không thấy?”
-Bà vợ gian hùng lúc này bèn giả bộ đau thương, sụt sùi kể lể : “Thấy
không có ông ở nhà, thằng nhỏ bỏ chạy ra chơi ở cạnh bờ sông không may
sẩy chân rớt xuống sông, nước cuốn mất xác rồi.”
Người chồng không nói gì vội tiến đến cạnh nồi nước và mở nắp ra. Nổi ở
trên mặt nồi cháo heo đang sôi sùng sục là pho tượng của Bồ Tát Địa
Tạng, pho tượng ở trên bàn thờ mà người vợ trước của ông đã thờ cúng
hằng ngày! Bây giờ thì anh ta mới hiểu hết ý nghĩa lời của nhà sư nói “Ta đã đổi mạng ta”
và biết rằng nhà sư mà ông vừa mới gặp không ai khác hơn chính là Bồ
Tát Địa Tạng đã hóa hiện ra để cứu con mình. Chán nản trước tình đời,
cảm động trước sự linh ứng nhiệm mầu của Bồ Tát Địa Tạng, người đàn ông
xuống tóc đi tu và trở thành một nhà sư suốt đời tận tụy thờ phượng Bồ
Tát Địa Tạng.
Bồ tát Jizo thật cao quý.
Tham khảo và giản lược lại.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://yume.vn/kuroryu
 
Thần Jizo-Địa Tạng Bồ Tát Nhật Bản
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
HỒ CHÍ MINH KENDO GROUP :: Khẩu Đạo Quán :: Truyện Đọc - Story.-
Chuyển đến